Giỏ hàng

Hướng dẫn cách ngồi Thiền

Người đăng: An Nhàn's House | Ngày: 2018-02-050 bình luận

Ngồi thiền tốt nhất là ngồi trong tư thế kiết già hay toàn già (còn gọi là thế hoa sen), chân phải đặt lên bắp vế trái và chân trái đặt lên bắp vế phải, hoặc ngược lại. Cũng có thể chọn tư thế bán già, chân phải đặt lên bắp vế trái hoặc chân trái đặt lên bắp vế phải. Để giúp cột sống luôn thẳng đứng và hai đầu gối chạm xuống sàn để tạo ra thế ngồi vững chãi mà có định sâu, ta nên ngồi lên chiếc gối tròn với chiều cao còn khoảng 3 phân khi đã ngồi xuống rồi.



Tiếp theo thả lỏng hai tay theo chiều cơ thể. Đặt lòng bàn tay trái lên trên lòng bàn tay phải hoặc ngược lại. Mắt khép nhẹ và nở nụ cười hàm tiếu. Cũng nên chú ý đặt vị trí chiếc cằm vừa phải, đừng cúi xuống quá sẽ dễ bị buồn ngủ hoặc ngẩng lên cao quá sẽ dễ bị phóng tâm.

Trong trường hợp đôi chân còn cứng quá hay bị đau yếu thì ta có thể ngồi cách nào cũng được, thậm chí là có thể ngồi trên ghế, miễn cảm thấy thoải mái và vững chãi là được. Đừng quá nghiêm trọng ở phần hình thức ngồi thiền mà đánh mất sự thư giãn vốn rất cần thiết cho quá trình phát triển định tâm hay chánh niệm, nhưng cũng đừng quá thả lỏng thì sẽ dễ rơi vào các vùng mờ rồi ngủ gật.


ề phần nội dung, trước tiên hãy thả lỏng và cảm nhận từng cơ bắp trên mặt, vai, cánh tay, ngón tay, lưng, bụng, bắp chân, cẳng chân,… Sau đó chọn hơi thở làm đề mục chính trong suốt giờ ngồi thiền. Nếu việc quan sát hơi thở gặp khó khăn thì có thể quay về quan sát cơ mặt.

Khi vọng tưởng xuất hiện thì cứ mỉm cười nhìn nó xem nó là gì, rồi mau chóng quay trở về với đề mục chính kẻo bị nó kéo đi. Khi nào định lực kha khá thì hãy quan sát kỹ cấu trúc của từng loại phiền não, vì chỉ có quan sát thẳng thì nó mới suy yếu và tan rã.

Khi chân bị tê và đau thì ta cũng có thể thay đổi chân hoặc xoa bóp nhẹ nhàng. Nếu chân vẫn không bớt đau và làm ta chịu hết nổi vì chưa quen, thì có thể đứng dậy đi thiền hành đến lúc ta cảm thấy có thể ngồi lại được thì hãy ngồi tiếp. Có cơ hội được ngồi thiền chung với đại chúng ta sẽ được nuôi dưỡng và nâng đỡ nhiều hơn, nhất là khi ta mất hứng ngồi thiền hoặc tâm thức đang biến động.

Khi có khó khăn như nổi giận hay hoang mang, thái độ khôn ngoan nhất của thiền sinh là hãy tìm chỗ thanh vắng để ngồi xuống. Ta cần phải học tập kỹ lưỡng phương pháp định tâm và kỹ thuật quan sát vọng tưởng để không rơi vào sự chán nản (vì tập hoài mà không có kết quả), hay bị kẹt vào những tầng định không lợi ích cho việc chuyển hóa.

 Khi sự thực tập đã cắm rễ thì dù ngồi ở bất kỳ nơi đâu ta cũng có thể ngồi thiền. Vì ngồi thiền là ngồi trong sự tỉnh thức, nhận biết rõ rệt những gì đang xảy ra trong ta và xung quanh ta, chứ không nhất thiết chỉ là hành động chuyên chú vào một đối tượng cố định - định tâm.

Mỗi ngày ta nên cố gắng ngồi thiền ít nhất là hai mươi phút đến nửa tiếng trong căn phòng mà mình đã sắp đặt sẵn. Buổi ngồi thiền ấy sẽ tạo cảm hứng cho ta bước vào ngày mới bằng năng lượng tỉnh thức, giúp ta ý thức rõ mình nên làm gì và không nên làm gì để ta và những người sống xung quanh có thêm hạnh phúc. Ngồi thiền đến khi nào cảm thấy an vui, có cảm hứng ngồi đều đặn mà không muốn gác bỏ, là ta đã thực sự biết cách ngồi thiền.

*Nguồn trích: “Để đến với Thiền Hiểu Biết” – Bản Hoa Anh Đào;



Cũ hơn Mới hơn