Giỏ hàng

Những người Thầy trong cuộc đời

Người đăng: An Nhàn's House | Ngày: 2017-11-200 bình luận

Có người nói, người  Thầy đầu tiên từ khi mới sinh ra chính là ba và mẹ. Chính ba mẹ đã dạy cho con những tiếng nói bập bẹ đầu tiên, kiên nhẫn tập cho con những bước đi chập chững đầu đời. Khi con bắt đầu có nhận thức, ba đã dạy cho con từng việc nhỏ nhặt nhất, nào là “học ăn”, “học nói”, “học gói”, “học mở”. Mẹ là người mỗi đêm đọc cho con những câu chuyện cổ tích về lòng nhân ái, vẽ lên cho con một thế giới đầy sắc màu cho con tha hồ tưởng tượng, mơ mộng…  Không những bằng lời nói, chính những hành động hàng ngày của ba mẹ là những lời dạy “không lời” có sức mạnh thuyết phục nhất cho đàn con noi theo.

Rồi thời gian thấm thoát trôi qua, con đã đến tuổi đi học, phải rời xa ba mẹ để vào một môi trường mới, có bạn bè, có thầy cô. Thầy cô đã dạy cho con từng nét chữ, dạy cho con lễ nghĩa, đạo làm người, trang bị cho con những kiến thức bổ ích để làm hành trang vào đời. Nhưng cũng có khi thầy cô không đủ thời gian cho những “đứa con” của mình, thì những người bạn đồng trang lứa lại là những “người Thầy” gần nhất luôn sát cánh với con trong những khi học hành hoặc vui chơi, cùng chia sẻ cho nhau những bài học quý giá về tình bạn, về sự nâng đỡ, sự đoàn kết, cảm thông …

Rồi thời hoa niên mơ mộng đó cũng nhanh chóng qua đi. Con rời khỏi ghế nhà trường để bước chân vào ngôi trường mới, đó là “ngôi trường đời”. Để rồi, con bắt đầu nhận ra rằng, đây là một bước ngoặt hoàn toàn khác và cuộc đời của con không chỉ có màu hồng. Con đã bắt đầu nếm trải những vị mặn đắng của những giọt mồ hôi, những giọt nước mắt. Có lúc con tưởng chừng như gục ngã trước những thất bại đau đớn về những mối tình không thành, về những dự định quá lý tưởng do chính con vẽ ra cho tương lai sự nghiệp của mình, hoặc có lúc con suýt bị rơi vào những cám dỗ được cuộc đời giăng mắc khắp nơi. Nhưng rồi, may mắn thay, trong lúc tưởng chừng như tuyệt vọng đó, con đã tập chấp nhận và có thể tự đứng dậy để bắt đầu lại mọi thứ. Con đã bắt đầu hiểu ra một sự thật rằng, mọi thứ không phải chỉ có ý chí của bản thân là đủ, mà phải phụ thuộc vào nhiều yếu tố và phải luôn chuẩn bị cho những thất bại, những kịch bản xảy ra không theo ý mình.

Cứ sau mỗi lần đứng dậy để vượt qua những cơn bão tố như vậy, con lại tự mỉm cười với chính mình và thấy ra rằng, vị mặn chát của những giọt nước mắt cũng có giá trị riêng của nó, có những bài học sâu sắc mà không sách vở nào có thể dạy cho con được. Từ đó, con bắt đầu đối mặt với những thử thách tiếp theo với sự bao dung hơn vì con biết rằng đó cũng chính là người Thầy vĩ đại như bao người thầy trước đó của mình.

Có lúc con nghĩ rằng, những người Thầy trong cuộc đời mình cũng như những chuyến xe. Con cứ bước lên một chuyến xe này để rồi kết thúc để tiếp tục lên một chuyến xe khác. Có những chuyến xe đầy ắp niềm vui, tiếng cười, nhưng có lúc lại là những chuyến xe đầy bão táp, gian truân. Dù cho bao người lên kẻ xuống, những chuyến xe đó vẫn tiếp tục dạy cho những người đến sau những bài học cần thiết, còn con vẫn phải học tiếp những bài học khác của mình, với cường độ ngày càng cam go, khốc liệt và tinh vi hơn. Con thấy rằng, cuộc đời mỗi người chính là một trường học lớn nhất với vô số người Thầy và với những bài học thiên thu bất tận.

Con xin tri ân tất cả những người Thầy có mặt trong đời mình. Vì nếu không có những người Thầy đó, thì đã không thể nào có con của ngày hôm nay.

An Nhàn's House

Cũ hơn Mới hơn